We have over 15 years of experience

  • Tp. Hồ Chí Minh

  • 52 Đông Du, Quận 1

  • 07:00 - 17:00

  • Hàng ngày

Thám tử và thu nợ (phần 12)

Thám tử và thu nợ (phần 12)

Chapter 12

   Con bé nhà quê thấy thế la ầm lên: Ơ hay, cô chú làm gì vậy, anh Quảng không có nhà, cô chú tự tiện vậy, tôi báo công an bây giờ.
Hà quay ra quát làm mình giật mình, trố mắt ngạc nhiên: DM mày. Im con mẹ mày mồm đi, tao lại tát chết mẹ mày giờ. Gọi lão Quảng ra đây.
Con bé nhà quê kia chưa kịp nói gì thì trên tầng 2 có người đi xuống. Đồng chí này chắc cũng phải ngoài 60 rồi. Tóc tai cũng đã bán râm (một nửa chuyển màu hoa râm). Được cái là vẫn nhanh nhẹn, bước đi thoăn thoắt. Vừa ở trên cầu thang đồng chí ấy đã quát: “Thanh, Đứa nào làm ồn gì dưới đó đấy”.

Thám tử và thu nợ 12

Con bé nhà quê (chắc tên là Thanh) vội chạy lại cầu thang. Đáp giọng nũng nịu: Anh ơi, bọn này không biết ở đâu. Hùng hổ xông vào nhà mình.
ĐM, con bé 18-20 tuổi gọi ông già ngoài 60 là anh.  Xong giọng còn nũng nịu, nghe tởm không chịu được.
Đồng chí kia, lúc đó đã bước xuống nhà, lừ lừ tiến lại chỗ bọn mình đứng.  Liếc một vòng đánh giá, đoạn sẵng giọng. Kiểu giọng của mấy thằng lắm tiền: Bọn mày là ai ? Tính đến đây làm loạn à.

Nghe thế, em Hà quát lại luôn: Loạn loạn cái lol. Đm thằng già này, mày ở nhà tao mày thích to mồm không.
Lão Quảng quay ra nhìn em Hà với ánh mắt rất kỳ lạ. Không phải sợ hãi, không phải tức tối, kiểu vừa ngạc nhiên, bất ngờ, vừa đêủ đểu … Thế éo nào ấy. Xong lão dịu giọng lại nói: “Cô là ai ? Sao vừa gặp đã chửi bới ầm ỹ lên vậy.”
Em Hà thấy lão đấu dịu, chắc tưởng lão sợ.  Thì lại càng làm già: Mày điếc à, tao vừa nói đây là nhà tao. Tao là chủ cái nhà này. Nhà tao, tao muốn chửi bới đánh đập ai là quyền của tao.

Lão Quảng nhếch mép cười nhạt. Kiểu cười làm mình nghĩ lão chẳng coi mấy lời chửi bới đe doạ của Hà ra gì cả. Lão vẫn nhẹ nhàng: Cô nói chuyện buồn cười nhỉ ?  Đây là nhà của tôi, tôi cho con trai mượn, nó làm gì có quyền bán. Còn tôi ở đây. Tôi đố cô lấy được nhà của tôi đấy.

Tôi xem thái độ của lão này thì biết là lão ấy thuộc loại cáo già. Chứ chẳng phải mấy ông già cố chấp gàn dở. Thà là lão cứ chửi bới quát tháo ầm ĩ thì còn đỡ.  Đằng này lão ấy cứ tỉnh bơ.  Coi em Hà với mấy thanh niên đa cấp chẳng ra tí kí lô nào. Khó nhằn rồi.
Cơ mà em Hà không nghĩ vậy.  Em ấy cứ gào thét chửi bới đúng giọng đầu đường xó chợ. Hẳn là em ấy cũng thuộc loại đòi nợ chuyên nghiệp rồi.  Nên không còn từ ngữ thô tục nào mà em ấy không văng ra. Đáp lại, lão Quảng chỉ cười ruồi và nhìn em ấy thích thú.

Sau khi chửi bới chán chê mà không thấy xi nhê gì. Rốt cục em Hà mới buông một câu: “ Đã thế. Mày không chịu cút thì tao cũng cho mấy thằng đàn em dọn vào sống cùng luôn”.
Xong em ấy quay ra bảo mấy thanh niên đa cấp. “Mấy thằng mày mang quần áo đồ đạc.  Dọn đến đây sống luôn cho tao, thằng nào láo đánh bỏ mẹ nó cho tao”
Đến đây, chắc một vài anh em sẽ thắc mắc. Sao em Hà phải dầy dà mất công thế. Cứ cho mấy thanh niên đa cấp tẩn lão Quảng một trận.  Rồi bứng lão ấy ra ngoài là xong.

Vậy nên, Mình phải giải thích một chút. Lão Quảng này trông thế, nhưng tuổi ngoài 60. Thì cũng thuộc lớp già cả rồi. Mà ở Việt Nam, pháp luật rất quan tâm và bảo vệ trẻ em, người già. Phụ nữ mang thai và cho con bú. Giả sử mà táng lão ấy, lão ấy lăn ra ăn vạ. Khiến chính quyền nó can thiệp thì cực kỳ phiền hà. Thêm nữa thì vụ 3 thằng cốt đột lúc nãy cũng khiến em Hà chột dạ. Nói gì đi nữa thì, đòi nợ kị nhất là dùng bạo lực. Đánh nhau sứt đầu mẻ chán ra mà rốt cục cũng chả đi đến đâu.  Chỉ tạo điều kiện cho mấy đồng chí công an lập thành tích.

Vậy nên, em Hà mới chọn cách phương án chày bửa. Là cho đàn em dọn vào sống cùng. Đây là một trong những phương án kinh điển mà dân đòi nợ hay làm. Trong trường hợp phía con nợ chơi bài cù nhây. (kiểu cho người già, thương binh … đến chây ì không chịu giao nhà).

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tai website www.thamtuchuyennghiep.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại Sài Gòn

Hotline 1900 0002

Share this post?

Thám Tử Đức