Thám tử và thu nợ (phần 10)

28

Thám tử và thu nợ (phần 10)

Chapter 10

Lúc đấy thì mình cũng đoán ra em Hà này chắc là bạn em Vân. Được em Vân nhờ đứng tên cái nhà này. Chắc phái 4 ku đẹp trai khoai to đến để cứu net mình đây. Nghe cái câu: “Anh bảo gì thì làm đấy” mà sướng tê cả người. Hay là sai 4 ku này nhảy vào huyết chiến với 3 ku cốt đột kia.  Rồi bắc ghế đẩu ngồi xem nhỉ. Nghĩ thì nghĩ thế thôi. Chứ tôi biết vụ này không thể giải quyết bằng chân tay được. Oan oan tương báo, đến bao giờ mới chấm dứt. Với lại, căn bản mình thấy 4 ku này mặt non choẹt. Mà đứng thì dúm dụm lại với nhau, chả có tí khí thế nào hết. Sợ là ra kia 3 thằng cốt đột nó quát cho cái thì đái mẹ nó ra quần.

Hỏi tiếp mấy câu thì mình biết mấy ku này cũng chả biết cái gì. Chỉ có mỗi câu: Chị Hà bảo bọn em ra đây tìm anh. (Ôi, Vcl bắt mình đi đòi nợ. Xong sợ mình buồn hay sao ?  Lại còn gửi 4 thằng trẻ con đến cho mình trông nữa). Chẳng ngờ em Vân lại trang bị cho mình hùng hậu đến như thế này. Cơ mà đâm lao thì phải theo lao. Có 4 thằng này đỡ đạn cũng còn hơn một thân một mình. Nghĩ vậy nên thám tử tôi  kêu 4 thằng đi ra gặp 3 ku cốt đột.

Thám tử và thu nợ

  Nói về 3 ku cốt đột, sau khi thấy viện binh của mình đến.  Thì 3 cậu có bớt hung hăng đi tí, nhưng vẫn đứng đó gườm gườm nhìn mình. Đến khi mình dẫn 4 ku đa cấp tiến lại. Chưa kịp nói năng gì thì thằng mũ lưỡi trai ngoác mồm chửi luôn.  “Đis mẹ, gọi thêm mấy thằng mặt lol này đến mà bọn bố mày sợ à. Tao thách thằng nào bước chân vào cái nhà này đấy. Bố mày chém chết hết.

Ơ, cái đờ mờ, cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Mình đã định ra nhẹ nhàng nói chuyện.  Mà nó cừ gào cái mõm chó nó lên như này. Chẳng nhẽ nhất định phải huyết chiến sao. Mà nhìn kỹ từ đầu đến giờ. Cái thằng đội mũ lưỡi trai này có vẻ thần kinh không bình thường. Kiểu kiểu như ngáo đá thì phải. Với mấy thằng kiểu này mình cũng chưa biết phải xử lý ra sao. Chuyên môn của mình là khua môi múa mép thuyết phuc.  Cơ mà gặp mấy thằng không ăn nhời như này thì đúng kiểu gặp khắc tinh rồi.

 Đang tính cho mấy ku đa cấp cứ xông vào đạp cho nó mấy đạp.  Xem có khi lúc đó nó mới tỉnh ra mà nói chuyện chăng. Tất nhiên là bọn nó thôi. Còn tôi thì sẽ chạy ngay trong vòng 1 nốt nhạc :).  Thì may quá thằng nhỏ con nhất trong 3 thằng.  Mà từ đầu đến giờ không nói năng gì cuối cùng lại lên tiếng. Nó kêu thằng cốt đột kéo thằng ngáo đá lại.  Xong tiến đến phía mình nói: Tìm quán trà đá, anh em nói chuyện.
Ờ, rốt cục cũng có thằng ăn nhời. Mà đã ăn nhời thì tôi tin là mình đủ khả năng thuyết phục được nó. Nghĩ thế nên tôi đồng ý, xong cả bọn kéo nhau ra quán trà đá.

Tôi  vừa đi vừa tính:
Tiếp xúc với dân xã hội nhiều. Tôi thấy cả 7 đồng chí này chả số má vẹo gì. 4 thằng đa cấp thì éo nói làm gì. Thám tử tôi đoán khả năng cao là mấy ku sinh viên. Hoặc mấy thằng choai choai mới lớn thiếu tiền nét nên bảo gì làm nấy thôi. Có khi còn không  biết đến đây để đánh nhau ấy chứ.
Còn 3 ku cốt đột kia, nhìn thì có vẻ băm trợn. Nhưng phần nhiều là thân cô thế cô. Kiểu dân mấy huyện ven ven Đan Phượng, Hoài Đức ăn chơi đua đòi.  Được nhờ vả thì rủ nhau đi cho có đội. Với kiếm thêm tí tiền tối về đập đá thôi.

Nói thế, chứ tôi cũng biết tốt nhất là đừng dây vào mấy thằng mặt lol này làm gì. Kể cả trường hợp bọn nó éo có vẹo gì như mình nghĩ thật. Thì xảy ra va chạm, đánh đấm mình cũng là thằng liên luỵ. Chưa kể nó mà có số có má thật thì … vỡ mồm. Vậy nên, phương châm của tôi vẫn là: Quân tử động khẩu chứ không động võ. Mình chỉ cần biết bọn nó được lợi gì trong vụ này thôi. Đã làm việc vì lợi ích thì cũng có thể ngừng làm việc vì lợi ích. Mà tôi tin mấy bọn này chả phải loại anh hùng nghĩa hiệp.  Ra tay cứu giúp người già neo đơn bất chấp lợi ích đâu.
Để rồi xem ….

Ku nhỏ con nhấp ngụm trà rồi bắt đầu luôn: Đây là nhà bác tôi. Tôi nói thật, các ông có kéo đến đông hơn tôi vẫn đỡ được. Tôi chỉ không muốn anh em đổ máu vô ích thôi.
Mình đáp: Bọn tôi đến đây không phải để cướp nhà. Mà thời buổi nào rồi còn cướp được nhà. Đúng là nhà này trước kia của ông Quảng cho con. Nhưng giờ nó vỡ nợ, ôm của bạn tôi hai mấy tỷ đi mất. Để lại mỗi cái nhà này. Bán giỏi lắm được chục tỷ. Vậy mà ông Quảng ông ấy vẫn không chịu giao. Cậu là cháu ông ấy, chả nhẽ cậu không biết.
Nó: Tôi không biết, chỉ biết nhà này của bác tôi. Thằng nào muốn lấy nhà cứ bước qua xác tôi.

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtuchuyennghiep.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline 1900 0002