Thám tử và thu nợ (33)

Thám tử và thu nợ (33)

Chapter 33

Đồng chí sự : Cái Nhung bạn cậu nó cũng ghê gớm chứ không phải dạng vừa đâu. Mà  hình như trước cậu đóng anh hùng cứu mỹ nhân một lần rồi. Nên nó mới nhiệt tình thế         nhỉ?                                                                                                                                                                Tôi giật mình, mấy ku sự này thính thật. Đã biết luôn cả chuyện trước kia của Nhung và tôi rồi. Thấy tôi im lặng không nói gì. Đồng chí tiếp : Những việc cậu là trước kia bọn tôi cũng biết cả. Vụ cậu bị tạm giam ở … bọn tôi cũng biết. Chả hiểu sao cậu thoát ra được. Hiếm trường hợp khởi tố xong lại được trả tự do lắm.

Thám tử và thu nợ 33

thám tử và thu nợ 33

Tham-tu-va-thu-no-33

Nói xong đồng chí sự chăm chú quan sát tôi, miệng vẫn cười cười. Thái độ của sự khiến tôi hơi bực mình. Thà nó đập bàn đập ghế quát tháo còn đỡ. Nó cứ thủ thỉ tâm tình như này làm tôi sởn da gà.
Tôi đổi thái độ: Có gì thì em cũng đã nói rõ rồi. Em biết anh đưa em lên đây vì vụ tụ tập ở nhà Hà. Giờ em cũng đã giải thích rồi đấy, nếu không còn gì nữa thì anh để em về.
Sự vẫn bình thản : Cậu làm luật sư mà không thấy nghi ngờ. Tại sao bây giờ bọn tớ vẫn để cậu ở ngoài à ?

Tôi : Vì các anh có căn cứ gì để giữ em đâu.
Sự: Bọn tớ chỉ cần biết cậu là một trong nhưng người cuối cùng liên lạc với Kiều. Cũng là người có liên quan trực tiếp đến những hành vi phạm tội của Kiều. Là có thể tạm giữ cậu rồi.
Mình: Kiều phạm tội gì vậy?
Sự: Làm giả giấy tờ, lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Nghe đến đây, tôi thấy trong đầu loé lên một suy nghĩ gì đó. Nhưng nó lập tức biến mất, không kịp nắm bắt và chắp nối. Chỉ biết là có gì đó không ổn ở đây thôi. Nhưng cũng có thể tôi nhầm lẫn hoặc quá nhạy cảm thôi.
Mình hỏi lại: Vậy sao các anh không bắt em.

Sự lại cười cười đứng dậy đi lại vỗ vai tôi nói: Không phải không bắt. Mà là chưa bắt thôi. Ai đó có muốn giúp cậu thì cũng chỉ kéo dài thời gian thêm được 1 tuần thôi. Hết thời gian đó mà không có tình tiết gì mới thì bọn tớ buộc phải bắt cậu. Cậu nhớ cho. Giờ thì cậu về được rồi. Nhưng nhớ đừng tụ tập manh động mà khiến bọn tôi phải bắt cậu sớm hơn nhé.

Câu nói này của sự làm tôi vừa hoang mang vừa lo lắng khi ra về. Vậy là có người đang ngấm ngầm giúp mình, Nhưng cũng chả giúp được lâu nữa. Tôi phải nhanh chóng tìm ra hung thủ. Hoặc chí ít cũng là chứng cứ chứng minh mình ngoại phạm, không thì …. tèo con mèo.
Còn về người giúp tôi, với cái kiểu thần thần bí bí như này. Tôi chắc cũng đã đoán ra được vài phần rồi. Có điều tôi có đủ can đảm đi gặp người đó hay không. Và quan trọng là người ta có chịu găp mình không nữa. …

Ra khỏi số 7 Thiền Quang thì trời cũng đã tối. Qua một ngày dài với nhiều biến cố, tôi không còn tâm trạng để đi gặp lão Quảng nữa. Đành bắt taxi về nhà Nhung để lấy xe. Nhung mở cửa đón tôi vẫn với bộ váy ngủ mỏng tang. Có điều giờ tôi đang trong tâm trạng rối bời.  Với cả nhìn cái mặt xưng vù của em ấy nên chả còn chút rung động nào nữa.
Nhung đưa tôi cốc nước xong hỏi: Tình hình thế nào anh ? Mấy thằng chó đấy nó có làm gì anh không.
Tôi cười: Anh về yên lành thế này là tốt rồi, em lo gì nữa. Mà đội hôm nay em lôi ở đâu ra đấy. Chuyên nghiệp vãi.

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tai website www.thamtuchuyennghiep.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline 1900 0002