Thám tử kể chuyện “Hai đứa trẻ”

Nhân dịp này các cháu 2k thi tốt nghiệp đúng bài “hai đứa trẻ”. Thám tử cũng xin kể về chuyện hai đứa trẻ nhưng là ở quê mình. Một thị trấn thuộc vùng Hà Nội 2, nay đang từng ngày đổi mới với sân golf, rì sọt, các villa biệt thự…

Tiếng kèn đám ma văng vẳng từ cuối làng xuôi theo gió. Khiến cho cái chợ huyện đang ủ ê, buồn tẻ lại càng thêm não nề. Chân trởi phía Tây đỏ rực như quả cam Tàu. Khác ở chỗ là cam Tàu để cả tháng vẫn còn đỏ.  Còn phương Tây qua một lúc nữa thôi sẽ tối sầm nhường chỗ cho màn đêm liêu tịch.

  Trên cái nền trời đỏ rực ấy cắt hình rõ rệt mấy cây cột điện dây rợ nhằng nhịt. Mấy tòa nhà lổm nhổm, to nhỏ lơn bé nhấp nhô. Rồi cả mấy cột ăng-ten lèo khèo ngắc ngư theo gió. Nhà nào không có cột ăng-ten thì sẽ có một cái chảo ngửa lên trời để thu sóng. Cũng toàn là chảo Tàu cả, chỉ xem được mấy kênh quảng bá không mất tiền. Chứ đến dịp World Cup hay Euro là biết nhau ngay. Rõ ràng cũng cái kênh đó, vừa mới đó còn xem ngon lành. Nhưng tới giờ bóng đá một cái là : Bạn không thể xem kênh này vì bạn đang xài chảo Tàu. Muốn xem hãy mua chảo xịn, chính hãng VTV…

Tham tu ke chuyen hai dua tre

Thám tử kể chuyện: Hai đứa trẻ

  Sẽ là một chiều êm ả như ru nếu như không có tiếng xe nẹt pô rầm rầm từ phía trong làng phóng ra. Xe nào cũng kẹp 3 kẹp 4, toàn mấy đứa nhãi ranh mới lớn. Mắt xanh mỏ đỏ, vừa đánh võng vừa hú hét và cười sằng sặc như lũ tâm thần. Liên vừa đếm đếm kiểm kê lại hàng vừa hỏi An:
– Ai chết ấy nhỉ?
– Cái Vân con nhà bà Ập.
– Sao chết ?
– Nó có thai nhưng bố đứa bé không chịu nhận con, nó quẫn quá nên tự tử.
– Khốn nạn thật ! Có biết bố đứa bé là ai không ?

– Em chịu! Ngay cả con Vân, lúc hấp hổi mẹ nó có hỏi rằng bố đứa bé là ai. Để mẹ nó đi kiện, nhưng con Vân bảo là nó cũng không chắc. Chỉ dám nghi nghi cho một số người thôi. Bà Ập lấy giấy ra ghi lại, nhưng mới ghi được 2 trang thì con Vân đi. Vẫn còn nhiều người tình nghi mà chưa kịp nói nên khó điều tra.

  Liên nghe An kể thì lắc đầu thở dài ngao ngán. Chỉ ngán thôi chứ không ngạc nhiên, bởi chuyện như thế ở làng đã như cơm bữa. Làng này có mấy đứa học xong phỏ thông đâu. Có đứa chỉ hết lớp 7, 8 là nghỉ học, ăn chơi đua đòi. Con trai thì cờ bạc lô đề, nghiện ngập. Con gái thì trưng diện đú đởn. Toàn những đứa mặt non choẹt, ngực búng ra sữa đã biết lơi lả yêu đương. Rồi đi nạo thai như đi chợ.

  Bọn trẻ hư hỏng đã đành, người lớn cũng chẳng khá hơn. Từ ngày ruộng đất bán đi cho mấy khu công nghiệp, mấy dự án sân gofl. Với cả rì sọt thì các bác ôm được một đống tiền, thì chả còn ai thiết tha lao động nữa. Tội éo gì phải bươn chải vất vả trong khi tiền đầy tủ rồi. ?! Cứ ngồi mà ăn chơi cho sướng. Nhưng các cụ có câu: “Ăn không biết lo, của kho cũng hết”. Của kho thì sắp hết rồi nhưng cái nết lười, cái thói quen ăn không ngồi rồi. Nó vẫn không chịu hết mà nó cứ bám riết lấy người dân làng này. Thành ra tiền dẫu chẳng còn mấy mà ít thấy ai lo toan, tính toán cho cái sự mưu sinh.

  Nhà Liên là dân ngự cu, nhầm là ngụ cư chuyển về làng. Không có ruộng mà bán. Nên hằng ngày hai chị em vẫn phải ra đây bán hàng. Vẫn phải chắt chiu nâng niu từng đồng bạc lẻ. Nghĩ vậy cũng may chứ nếu cũng bán ruộng, cũng ôm một mớ tiền như người ta. Thì biết đâu giờ này Liên không còn ngồi ở đây mà lại đang loay hoay sau vườn. Để mà buộc sợi dây thừng lên cành cây rồi treo cổ mình lên đấy. Vì cái bụng chửa hoang đã phưỡn ra mà tìm mãi không ra cha đứa bé.

  Rồi cả thằng An nữa, đời nào nó chịu ngồi ở đây giúp chị bán hàng. Nó phải ngồi ở quán game online, miệt mài với những trò đột kích, half  life. Sống một cuộc sống chìm đắm trong tiếng súng, trong bom đạn. Mặc dù đất nước ta đã hòa bình, dù chiến tranh đã trôi qua hơn một phần ba thế kỉ.

  Cái cửa hàng tạp hóa của chị em Liên mang đúng nghĩa đen của từ tạp hóa. Tức là háng hóa tạp nham: từ bút mực, sách vở đến mắm muối, gạo mì, rồi thuốc men, mỹ phẩm … thứ gì cũng có. Cứ hôm trước ai hỏi mua gì là mấy hôm sau mẹ Liên lấy về thứ ấy. Cũng bởi vậy mà việc kiểm kê hàng khá là lặt vặt. Với toàn những thứ nhỏ nnhặt linh tinh.
– Trưa nay chị thấy em bán cho cụ Nghi mấy cái bao cao su cơ mà? Sao không thấy ghi vào đây?
– Cụ Nghi định lấy, nhưng khi đeo thử thấy bao hơi nhỏ, nên cụ ấy trả lại. Cụ còn dặn là khi nào đi lấy hàng thì nhớ lấy cho cụ cái loại to nhất.

  Thực ra ban đầu cửa hàng của chị em Liên không bán bao cao su và thuốc tránh thai. Nhưng nhiều lần khách từ mấy nhà nghỉ gần bên kia đường cứ chạy sang hỏi. “Có bao cao su không?” “Có thuốc tránh thai khẩn cấp không ?”. Nên Liên lại bảo mẹ lấy mấy thứ đó về bán. Vì thấy nhu cầu sử dụng của khách cũng như thanh thiếu niên trong làng là rất lớn. Và quả thực bây giờ đó chính là những mặt hàng mang lại nguồn thu chính và ổn định nhất cho cửa hàng của hai chị em Liên.

  Đêm đã về tự lúc nào. Không còn quả cam Tàu đỏ rực phía Tây. Cũng chẳng còn những ngôi nhà lô nhô hiện lên nền trời. Giờ tất cả đã chìm vào bóng tối. Thi thoảng mới thấy những đốm đèn xa xa như những con ma trơi lấp lóe. Duy có khu vực cổng chợ nơi chị em Liên đang ngồi là sáng hơn cả. Dẫu rằng đó là thứ ánh sáng đỏ oạch, yếu ớt.  Phát ra từ mấy cái bóng đèn cũ mèm với một lớp bụi và mạng nhện. CÒn lại cả khu chợ, lều quán và con đường nhỏ gồ ghề, nhấp nhô dẫn vào làng. Đều bị nhạt nhòa chìm dần trong thứ bóng tối chập chờn, thăm thẳm.

  Lẽ ra thì chị em Liên cũng dọn hàng được rồi, vì giờ này khách cũng vãn. Nhưng có vẻ như hai chị em vẫn đang chờ đợi một điều gì đó. Đúng thế, hôm nay là cuối tuần sẽ có chuyến xe khách liên tỉnh chạy qua đây. Mà không chỉ hai chị em Liên thôi đâu, mấy thằng nghiện choai choai cũng đã căn giờ lảng vảng quanh đây. Mỗi lần đi qua quãng này là tài xế sẽ cho xe dừng. Để khách có đói thì xuống ăn tạm cái bánh mì. Có khát thì xuống mua chai nước. Và có buồn tè buồn ị thì tím chỗ mà giải quyết. Liên sốt ruột nhìn đồng hồ: “giờ này lẽ ra xe phải đến rồi chứ nhỉ ?
– A! Xe kìa ! Xe kìa!

  Chiếc xe khách giường nằm cao lênh khênh đang ngắc ngư xi nhan vào bãi chợ. Đèn pha sáng choang chiếu lên những bụi cây ven đường. Tiếng động cơ êm êm, mùi xăng dầu phả ra khen khét, nao nao. Cửa xe từ từ mở, khách lục tục xuống. Tiếng chân người lịch thịch, tiếng gọi nhau í ới.
Mua bánh mì, mua nước uống đi cô ơi chú ơi.
Liên và An hối hả chào mời nhưng cũng ít người mua lắm. Họ chủ yếu xuống để hít thở chút không khí trong lành. Để vung tay đá chân cho đỡ mỏi sau một hành trình dài.

– Có bao cao su không em? – Một vị khách bước vào quán và hỏi Liên vơi giọng thản nhiên.
– Dạ có ạ. Anh lấy mấy cái?
– Cho anh 8 cái em ơi.
– Lấy luôn 10 cái cho tròn tiền đi anh.
– Thôi. Mua hôm nào thì dùng hết luôn hôm ấy. Mai cần thì lại mua sau, chứ mua thừa lãng phí lắm.

Rồi lại hai người khách nữa bước vào.
– Có giấy vệ sinh không em?
– Dạ có đây anh.
– Không bán lẻ à? Cả cuộn thế này anh chùi sao hết?
– Anh thông cảm, em không bán lẻ món này được ạ.
Rồi đôi vợ chồng ấy dắt díu nhau lần mò và chìm sâu vào khoảng tối mênh mông.

  Có tiếng quát tháo, chửi bới đâu đó. Rồi lại nghe tiếng la hét, tiếng đánh lộn huỳnh huỵch. Vọng về từ chỗ mấy cái quán tối om phía trong chợ. Liên và An khỏi cần ngó nghiêng cũng biết đó là tiếng kêu của mấy thằng nghiện. Hôm nay chắc bọn nó xui xẻo gặp cớm rồi. Bọn nghiện này chui vào trong chợ, đợi lúc ngừoi ta vào tè, vào ị. Là tụi nó xông ra xin đểu. Chúng nó sẽ tự nhận là dân phòng, bảo vệ của chợ đang đi tuần tra. Rồi chúng nó giơ mấy cái kim tiêm ra bắt người ta nộp phạt.

  Đậu má. Dân phòng với bảo vệ đi tuần tra thì phải mang súng mang gậy chứ ai lại mang ống tiêm. Mà họ cũng bận giữ gìn trật tự, chăm lo cho đời sống, bữa ăn giấc ngủ của dân. Chứ ai rảnh đâu mà đi rình dân ỉa bậy. Thế nhưng lúc ấy hoảng rồi, ối kẻ vẫn dạ dạ vâng vâng. Van xin xoắn suýt, rồi chúng bắt nộp phạt bao nhiêu cũng nộp. Nhưng đấy là gặp mấy chị, mấy anh nhát gan thì mới ngon lành thế. Chứ như hôm nay lũ nghiện gặp phải mấy anh có võ, máu mặt. Hay giang hồ cứng cựa thì bọn nghiện lại no đòn. Chạy mỗi đứa một xó, ru rú như con chó ngày mưa gió.

  Khách lại lục tục lên xe. Chiếc xe đánh xi nhan, ngật ngưỡng bò lên mép đường, rồi gầm lên. Phả lại đằng sau một làn khói trắng khét lẹt, lao đi vào màn đêm vô tận. Cái bóng đèn đỏ quạch ở cửa hàng của chị em Liên cũng tắt phụt. An cầm chiếc đèn pin Tàu bé xíu, vừa soi cho chị khóa cửa, vừa nói:
– Mai chị đi lấy hàng hả? Cho em đi theo với nhé.
– Không được. Em ở nhà lo học bài đi. Sắp thi rồi.
– Dạ. Mà chị nhớ lấy thêm bao cao su với thuốc tránh thai nhé. Sắp hết hàng rồi đấy. đừng lấy sách vở với bút mực nữa. Cả tháng nay có thấy ai hỏi mua mấy thứ đó đâu.

Thế rồi hai cái bóng nhỏ lặng lẽ bước, thênh thang trên con đường làng khấp khểnh. Bóng chúng mờ dần và chìm hẳn trong màn đêm sâu thẳm. Chỉ còn ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay An là vẫn lấp láy. Hệt như một ngôi sao lung linh trong đêm.

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu TP HCM

                   Hotline 1900 0002