Công ty thám tử Yuki, nhật ký phần 4

Mỗi chặng đường đi qua là đọng lại trong tôi một kỷ niệm. Với tôi thám tử vừa là nghề và cũng là nghiệp, những câu chuyện nhật ký của thám tử Yuki là những dòng tâm sự những chất chứa những thời điểm của nghề thám tử mà tôi đã trải qua.

Tiếp tục câu chuyện nhật ký của tôi đó là vụ việc theo dõi ngoại tình của một người phụ nữ từ Mỹ trở về thăm quê và chữa bệnh. Tôi ấn tượng nhất về người đàn bà này đó là khả năng nói chuyện làm cho sự đồng cảm trong tôi trỗi dậy, bà ta nói mà tôi cứ nghĩ là bà ta khổ lắm chứ không phải một việt kiều về nước. Sau khi thỏa thuận giá cả xong ngày hôm sau tôi xuống Tiền Giang gặp bà ấy ký hợp đồng.

Đón tôi tại Tiền Giang là cô con gái của bà và vài người bạn của cô, ban đầu khi nhìn cô bé tôi đã thấy có gì đó lạ lạ. Nếu gia đình đi vay tiền góp sao cô bé lại sài IPhone 6s và mang giày Nike chính hãng được… Cô bé nói tôi đợi chút mẹ cô đi cùng cô chạy ra. Một lúc sau hai người phụ nữ trung tuổi xuất hiện, chúng tôi ghé vào một quán cafe để bàn bạc và ký hợp đồng. Qua một hồi nói chuyện thì tôi đã có thể khẳng định chắc chắn là gia đình này mới về Việt Nam, vậy thì tại sao lại có ngoại tình được.

Ngày hôm sau là ngày nhân viên của tôi bắt đầu làm việc, người đàn ông này ngoài 50t nhưng còn khá là phong độ chạy xe cũng rất ok. Còn việc báo cáo thì tôi là người báo cáo trực tiếp qua con gái của bà khách hàng. Cũng chính vì vậy tôi có thời gian nói chuyện nhiều hơn với con gái của bà. Qua những lời tâm sự của con gái bà thì ba cô bé đúng là có khả năng ngoại tình từ những ngày còn ở Việt Nam. Theo suy đoán của mẹ cô ấy khả năng ba cô ấy gửi tiền về cho người đàn bà ấy rất cao.

Nhưng rồi sao, cứ tưởng ngon ăn lắm đúng theo hợp đồng ông ấy chẳng đi gặp bà nào cả mà chỉ đi nhậu và đi nhậu. Hợp đồng kết thúc rất lãng xẹt, tôi mời cô con gái của khách lên SG chơi coi như mời khách một bữa giao lưu. Cố bé hỏi tôi thêm về khả năng của ba cô ấy và bà kia, ba cô ấy nói rằng chỉ là bạn với bà ấy và còn biết từng chi tiết là bà ấy mới mua xe máy, mới làm nhà to nữa. Thêm điểm nữa là bà đó làm nhân viên nhà nước, không có chồng sao lại có nhiều tiền như vậy được??? chắc chắn phải có ai đó tài trợ hoặc cho vay. Vừa ăn vừa nói chuyện, cô bé nói thêm đó là hai năm về trước trong lúc em ngủ có nghe ba em nói chuyện với bà đó và nghe con bà đó gọi ba em là ba. Ôi tôi chợt nghĩ không lẽ là ông ta có con với bà đó khi còn ở Việt Nam rồi, nếu như vậy thì suy đoán của hai mẹ con nhà khách hàng là đúng.

Xem thêm: Văn phòng thám tử tư

Cô bé con hỏi tôi thêm giờ em nên làm gì? tôi suy nghĩ một hồi khuyên cô bé rằng cứ đi về Mỹ đi, quản lí chặt tiền của ba lại chắc là không sao cả. Còn muốn chắc ăn thì đưa anh xét nghiệm ADN là biết ngay thôi mà. Em nói cũng khó vì mẹ em rất khó trong chuyện chi tiền, nếu một mình em làm được em cũng làm cho xong đó. Vậy nên tôi khuyên em chẳng sao đâu vì bây giờ gia đình em cũng đi Mỹ sống rồi không sợ có chuyện sảy ra đâu. Em bé cảm ơn tôi rồi lên xe đi về quê, vài ngày sau em bay qua Mỹ để tiếp tục con đường học tập sinh sống của mình. Em nói rằng mọi thứ tại quê nhà nếu cần sẽ nhờ tôi giúp tiếp…